Browsing Category

Viết

Những lúc lãng đãng, những lúc buồn về một câu chuyện, mảnh đời, … tôi sẽ viết nó ra. Để cho cảm xúc của mình được giải tỏa. Vậy thôi!

Dream #002

Nhà vệ sinh cũ kỹ. Lớp ve màu vàng đã đổi màu nhợt nhạt, có chỗ đã bong ra từng mảng. Tấm gương trên bồn rửa đã ám màu, xỉn sang màu xám loang lổ những vết nứt chân chim. Mùi ẩm mốc mùi khai mùi khẳm trộn lẫn nhau dội thẳng vào mũi khiến hắn buồn nôn. Một luồng dung dịch từ bụng cuộn lên cổ họng, làm rát bỏng cổ họng. Thứ dung dịch hỗn hợp đó trào
Read More...

Viết vào một đêm thu…

Mệt mỏi trong cơn ngái ngủ buổi sớm giật mình với chiếc điện thoại xem giờ. 6h sáng. Mệt đến mụ cả người đi định dậy chuẩn bị đi làm mà quên mất rằng mình đang nghỉ phép. Công việc đã trở thành nỗi ám ảnh ăn sâu đến chập chờn giấc ngủ chả ngon. Cứ tưởng là mình khỏe, ốm một cái thấy mình không khỏe như mình nghĩ. Từ ngày bỏ đi cái thói quen
Read More...

Thu hững…

Chiều về muộn, không thể phóng nhanh như mọi hôm được vì trời Hà Nội có vẻ đã mát mẻ hơn mức bình thường - mà người ta hay gọi là se lạnh thì phải. Có lẽ
Read More...

Ngày tháng nào đã qua đi khi ta còn ngồi lại…

Có lúc đã quên rằng mình đã từng yêu nhạc Trịnh như yêu chính bản thân mình. Quên rằng mình đã từng trải dài mơ mộng trên nhật ký, thơ và cả nhạc nữa. Đa cảm, mộng mơ rong ruổi suốt những tháng năm đẹp đẽ vô lo vô nghĩ ấy. Những buổi chiều tìm ngắm hoàng hôn hay lượm lặt một bó hoa lau về cắm bình. Sống như thể mình sẽ bất tử vậy. Buồn lo trôi
Read More...

Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức

Có những ngày thu bị lạc cứ lững thững mát giữa những chói chang, oi ả, ồn ã... Có những cảm xúc bị lạc cứ lãng đãng trôi giữa những hối hả, vội vã, bon chen... Bất chợt se lạnh... Bất chợt bâng khuâng... Thoảng trong gió là mùi hương ngọc lan, mùi nhẹ lắm nhưng vẫn đủ khiến ta phải chững lại ngó nghiêng tìm kiếm loài hoa trắng kiều
Read More...